My story <3

0h/19/6/2013…

Không gian tĩnh lặng khiến bản thân cảm thấy có gì đó trầm lắng và 1 chút sợ hãi. Cuối cùng vẫn là không biết mình sợ yên lặng hay sợ cô đơn. quả nhiên là rảnh rỗi sinh nông nổi nên mới nằm mà không ngủ được lại nghĩ vẩn vơ. Kì thực bản thân có rất nhiều chuyện để làm mà tự dưng thấy bế tắc. Lên face book spam với thằng bạn thân, vặn vẹo nó mấy câu rồi out, lên twitter post lên đó 1 dòng tweet , like 1 cái ảnh rồi cũng chán nản đi ra.

1 ngày mệt mỏi với chuyến xe buýt 7 h sáng đến chỗ học thêm rồi lại ngồi chuyến 11h30 để trở về nhà…phải đợi ít ngày nữa có lẽ thời kì thanh xuân quá độ này mới chấm dứt 😦 (suy nghĩ của 1 người lớn thiếu nhi). 18 tuổi mà thấy bản thân còn là đứa trẻ nhưng đôi khi ngồi ngẫm lại thấy hình như mình phải lớn mất rồi…biết làm sao đây? thực sự là chả muốn tẹo nào cả ! hix..hix..:((

Thôi…nghe nốt bản Scarborough Fair rồi đi ngủ nhé! sắp thành ngáo đến nơi rồi nài 🙂

2.14/20/6/2013

 

2h sáng…mặt trăng ở ô cửa đối diện đã lên cao rồi, không hiểu sao dạo này con nhợn như mình lại tỉnh táo thế nhỉ ? Haizzzzzz…không hiểu sao càng gần đến ngày thi tâm trạng càng nhộn nhạo …có chút lo lắng thì phải. Đôi khi thấy bản thân không giống như ngày thường. Đúng là thi cử lợi bất cập hại, ảnh hưởng đến cả thể xác lẫn tinh thần. Không thể ngồi động viên bản thân mãi được, mình vốn lạc quan mà h lại giống như mù đường thế này cơ chứ………ôi cơn mưa phải chăng làm nhoà đi con mắt ( bệnh thế =)) ) .Thôi kệ cứ bi li…đi. keke. Mà ngày hôm nay chả có gì đặc sắc thế nhỉ ??? chán. thôi , đi ngủ vậy ……bye bye ❤

hoa tường vi nhà tớ...yêu quá ! ( ôi.. phải chăng <3 mình cũng mong manh thế nài =( )

hoa tường vi nhà tớ…yêu quá !
( ôi.. phải chăng

Bài viết mới

Tản mạn lúc rảnh rỗi và hình như đang làm cho ai đó giận …. :(

       Có lẽ, đến một lúc nào đó người ta sẽ phải học cách lớn lên, học cách trưởng thành nhưng lại muốn lười biếng để làm một đứa trẻ. Tôi, sợ tổn thương, sợ những vấp ngã sẽ gặp phải khi trưởng thành mà muốn ích kỉ dưới vòng tay che chở của bố mẹ. Sắp hết tuổi 19 để bước sang tuổi 20 rồi, có những người bạn đã “theo chồng bỏ cuộc chơi” nhưng sao tôi vẫn thấy mình là một đứa trẻ.Có lẽ khi tất cả ập đến người ta mới nghĩ cách để chống đỡ. Có thể, việc tôi vẫn cư xử như một đứa trẻ ngốc nghếch và không hiểu chuyện làm những người xung quanh khó chịu nhưng thực sự mà nói, bản thân thấy sợ hãi và lo lắng nhiều lắm. Có phải vì tôi như vậy nên tình cảm với bạn bè cũng trở nên có gì đó khó khăn? Họ ngại tiếp xúc với tôi hay sợ tôi cứ mãi là một đứa trẻ con không hiểu gì về mọi thứ trong thế giới này?Ảnh  Đúng là rảnh rỗi thì dẫn đến ngồi không, ngồi không cũng do rảnh rỗi… ngồi không y chang nghĩ vớ vẩn. Đang làm bài toán để nhìn lại giá trị của chính mình. Chắc tại ảo tưởng về mọi thứ xung quanh nhiều quá nên dễ cảm thấy mệt mỏi và muốn từ bỏ.Nếu buông tay thì cũng chỉ mình mình hối hận, mình mình nuối tiếc. Đối với những người xung quanh, kể cả người mà mình quan tâm cũng không một chút liên quan nên họ sẽ không nuối tiếc, không có khả năng sẽ bên cạnh … Không biết chừng, nếu một ngày mình không còn bên cạnh họ, đối với họ có lẽ cũng không có một tí giá trị nào… Cảm thấy giống như bong bóng …………

  1. wp_20140524_007.jpg Leave a reply
  2. wp_20140524_007.jpg Leave a reply
  3. …hạnh phúc có lẽ chỉ đơn giản là chờ 1 cơn mưa ập đến … Leave a reply
  4. Là…tớ đó ! Leave a reply